Ở Chân Vũ thành, các võ quán uy danh lẫy lừng, ngày thường vốn đã chẳng có mấy ai dám bén mảng đến khu này.
Nhà nào nhà nấy trốn còn không kịp, nói gì đến chuyện chạy tới xem náo nhiệt.
Giữa đống đổ nát, Đường Nhai nhặt những món đồ rơi rớt trên đất lên, khuôn mặt già nua nở nụ cười nịnh bợ bước đến trước mặt Ngô Ngữ.
"Ngô tiên sinh, thật xấu hổ quá! Đồ cậu đưa chỉ còn lại chừng này thôi. Bọn chúng tham lam quá, rất nhiều thứ đã bị lấy dùng thẳng luôn rồi."




